Ai yêu sách đều mong muốn có một phòng học riêng, và tôi cũng vậy.Tôi luôn ao ước có được phòng học riêng của mình. Những lúc rảnh rỗi, trong thế giới nhỏ bé đó, tôi có thể pha một ấm trà, lật vài trang sách và lặng lẽ đọc mà không bị ai can thiệp. Điều này mang lại cho tâm hồn tôi một không gian được ở một mình và tận hưởng giây phút bình yên đó. Niềm hạnh phúc thỏa mãn đó luôn là ước mơ mà tôi theo đuổi.
Tôi thích đọc sách từ khi còn nhỏ, có lẽ do ảnh hưởng của cha tôi là một giáo viên.Khi còn nhỏ, tôi luôn thích tìm kiếm những cuốn sách mình thích trên kệ sách trong phòng ngủ của bố.Cha tôi là một giáo viên tiếng Trung. Ngay cả vào thời điểm đó, dù gia đình có nghèo đến đâu, anh vẫn luôn thích mua vài cuốn sách mới. Mẹ tôi thường phàn nàn về bố tôi, nói rằng lương tháng của tôi chỉ có bấy nhiêu, vậy tại sao tôi lại mua những cuốn sách đó?Tuy nhiên, tôi rất thích những cuốn sách mới mua của bố tôi.Trong thời đại vật chất khan hiếm đó, đọc sách trở thành thú vui lớn nhất của tuổi trẻ tôi.Lúc đó, tôi thường nghĩ việc đọc sách ở hiệu sách của chính mình sẽ thú vị biết bao.Sau khi tốt nghiệp cấp 3, tôi gia nhập quân đội. Sau khi tập luyện, tôi dành phần lớn thời gian để đọc. Thư viện và phòng đọc sách của quân đội trở thành nơi tôi phải đến khi rảnh rỗi.Trong quân đội, anh không phải lo lắng về cơm ăn, áo mặc nên phần lớn số tiền tiêu vặt hàng tháng của anh đều dùng để mua sách.Bất cứ khi nào tôi đi ra ngoài và nhìn thấy một cuốn sách mình thích, tôi cảm thấy có tiền trong túi và tôi sẽ rất vui nếu mua nó.Trong mấy năm qua, tôi đã cất giữ được rất nhiều sách.Khi tôi xuất ngũ, anh cả của tôi đã ra ga đón tôi. Anh ấy rất ngạc nhiên khi nhìn thấy bốn chiếc hộp lớn mà tôi đã kiểm tra lại. Anh ấy hỏi tôi chúng chứa gì. Có rất nhiều. Tôi nói với anh ấy rằng tất cả đều là sách và không có gì khác. Anh ấy nhìn tôi nghi ngờ và dường như đang nói, bạn để tất cả những cuốn sách này ở đâu?Vâng, ở nhà có nhiều trẻ em nên có một nơi để ở thì tốt hơn. Làm sao tôi có thể có chỗ để đặt những kho báu này của tôi?Vì vậy, tôi đã phải đóng gói những cuốn sách yêu quý này vào hộp và chất thành đống trên ban công.Sau giờ làm việc, tôi vẫn sống một mình với bố mẹ, anh chị em. Thông thường, sau bữa tối, bố mẹ tôi sẽ xem TV ở phòng khách. Vì không có phòng học nên tôi trốn trong phòng tôi và anh trai ngủ, lật giở những cuốn sách tôi thích và lặng lẽ đọc.Cho dù đó là một bài thơ, một câu chuyện, một đoạn văn xuôi hay một cuốn tiểu thuyết, hãy hòa mình vào cốt truyện và quan niệm nghệ thuật của cuốn sách, đồng thời để trái tim bạn lang thang theo ngôn từ.Khi bạn đọc quá nhiều sách, tự nhiên bạn sẽ có cảm giác muốn viết.Khi còn trong quân đội, tôi đã xuất bản nhiều bài báo.Sau khi về quê, ham muốn viết lách của tôi vẫn mãnh liệt. Trong vài năm, tôi đã thực sự xuất bản hàng trăm nghìn từ tin tức và bản thảo văn học. Tôi cũng được điều động từ một quân nhân xuất ngũ về ban tuyên truyền huyện ủy.Sau khi kết hôn, cuối cùng tôi cũng có được căn nhà hai phòng ngủ của riêng mình.Trong quá trình cải tạo, tôi muốn dành một căn phòng làm phòng học. Vợ tôi nói, nếu cho anh một phòng học thì các con sẽ ở đâu?Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đóng một giá sách và bàn làm việc trong phòng con tôi, nơi tôi dùng làm phòng học.Sau này, khi các con tôi đi học, chúng tranh giành giá sách và bàn học với tôi.Ngày càng có nhiều sách dạy kèm, sách ngoại khóa và hàng ngày cô bé cũng làm bài tập trên chiếc bàn này.Người khác sẽ từ bỏ tất cả vì con, vậy làm sao tôi còn có thể tranh giành giá sách, bàn học với con?Vì thế tôi đã tặng giá sách và bàn học cho các con tôi.Không có bàn làm việc nên tôi thường viết gì đó lên bàn cà phê hoặc bàn ăn.Không có giá sách, tôi vẫn không thể thay đổi được thói quen mua sách của mình. Vì vậy, dưới gầm giường trong phòng ngủ, cạnh ghế sofa trong phòng khách và phía sau tủ TV đều chất đầy những cuốn sách tôi mua.Những cuốn sách và những cái bóng nằm rải rác và có thể nhìn thấy xa đến mức tầm mắt có thể nhìn thấy. Bạn bè tôi đến và cười nhạo sự bừa bộn trong phòng tôi.Tôi nói rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi khi tôi có phòng học.
Năm ngoái, vợ tôi và tôi đã thảo luận về việc mua một căn nhà bằng khoản vay từ quỹ dự phòng nhà ở. Tôi nói lần này tôi phải mua một căn nhà ba phòng ngủ, trước hết phải có không gian để học tập.Người vợ mỉm cười nói, ước mơ du học chính là nút thắt trong trái tim anh, lần này nhất định nó sẽ biến ước mơ của anh thành hiện thực.Vào ngày quỹ dự phòng được phê duyệt, tôi nhìn đống sách trong phòng khách đã ở bên tôi bao năm qua. Tôi nghĩ rằng trong tương lai gần, bạn chắc chắn sẽ có một nơi tốt để nghỉ ngơi. Đó là một nơi có cửa sổ trong suốt và nhiều ánh nắng. Đó là nơi lý tưởng, nơi hương mực tràn ngập và bạn có thể xây dựng ước mơ của mình.Phòng học của tôi, ước mơ của tôi, căn phòng sang trọng quá rộng, hương hoa không nhiều, tôi ngồi lặng lẽ ở đây chẳng có việc gì làm, tôi đa cảm và làm thơ.Việc học của tôi, giấc mơ của tôi, đây là giấc mơ mà một nhà văn hằng khao khát, đây là sự theo đuổi và khao khát của một người bình thường về một cuộc sống tốt đẹp hơn.Việc học của tôi, ước mơ của tôi, chỉ khi quê hương phát triển tôi mới có cơ hội thực hiện được ước mơ của mình.Vậy thì hãy để tôi yên lặng chờ đợi giây phút giấc mơ này thành hiện thực.
----Bài viết lấy từ Internet / Yêu đời, lời yêu (text station www.wenzizhan.com)